Bắt Đầu Bằng Trung Hoa Chính Sử …
Bạn biết Doanh Chính không ? Đó là tên của vị hoàng đế vĩ đại và tàn bạo nhất của Trung Hoa: Tần Thủy Hoàng .Ông ta quyền lực và cô đơn.Mà cũng không hẳn,thật ra ông ta có bạn,một người bạn tri kỷ,thật ra cũng có ít quyển sách sử nói một cách chi tiết về người này,đó là Cao Tiện Ly (hy vọng tôi nhớ chính xác cái tên này),đó là bậc thầy về đàn và tiếng đàn của ông được kính trọng khắp 7 nước (thời đó Trung Hoa chia làm 7 nước chính).Tôi nhớ không lầm thì ông là người nước Sở , đó là nước thứ 5 trong số 6 nước mà Tần Thủy Hoàng cần chinh phục để thống nhất Trung Hoa (nước cuối cùng bị chinh phục là nước Tề) .Không phải tự nhiên Tần Thủy Hoàng xem Cao Tiện Ly là bạn,lúc nhỏ Tần Thủy Hoàng từng bị bắt sang Sở Quốc làm con tin,mẹ của Cao Tiện Ly lúc đó đã cho Tần Thủy Hoàng uống dòng sữa của mình,chính vì vậy Tần Vương rất mang ơn,sau này vì thấy Tần Thủy Hoàng tiêu diệt quê hương mình là nước Sở nên Cao Tiện Ly đã nhiều lần muốn giết Tần thủy Hoàng .Àh,nếu bạn có xem film Anh Hùng của đạo diễn Trương Nghệ Mưu thì chắc biết Kinh Kha ,đó là thích khách đã áp sát Tần Thủy Hoàng nhất (theo như trong film là 7 bước chân,cái này tôi không biết ^^),và Kinh Kha đã được sự giúp đỡ rất lớn của Cao Tiện Ly,nhưng tiếc là trong film lại nói rằng do Kiếm Thánh ,…gì gì đó,không hề đề cập đến Cao Tiện Ly (hì,mặt trái của film ảnh đấy).Tất cả những lần hành thích đó của Cao Tiện Ly đều được Tần Vương tha thứ,sau này con gái tần Vương yêu Cao Tiện Ly (tôi quên tên cô nàng này rồi) , dần dần Cao Tiện Ly cũng xem Tần Thủy Hoàng là bạn tri kỷ,chính ông là người đã sáng tác ra bài “Tần Tụng”.Đó là bài hát để khích lệ lòng binh sĩ và giúp Tần Thủy Hoàng hoàn thành bá nghiệp thống nhất Trung Hoa.nhưng cuối cùng thì chính Tần Thủy Hoàng đã giềt chết Cao Tiện Ly,khi đó cả Tần Thủy Hoàng và Cao Tiện Ly cùng khóc,khóc rất nhiều.Nếu bạn muốn biết lý do thì cứ tìm mấy quyển sách Sử Trung Hoa mà đọc.1 quyển sách cả ngàn trang ngồi tóm tắt chắc đến sáng J.Thật ra các quyển sách sử Trung Hoa rất thú vị,khác với các quyển sử Việt Nam,có lẽ vị vua Việt Nam duy nhất mà tôi có đọc 1 vài quyển sách về người đó là vua Trần Nhân Tông (còn được gọi là Phật Hoàng),khi khác tôi kể bạn nghe,giờ quay về câu chuyện trên,tôi kể câu chuyện này để bạn thấy một điều , nhưng bạn hãy nghe luôn câu chuyện dưới đây đã nhé.
Lướt Blog Với 1 Tách Café Không Đường…
Tôi vừa đọc 1 câu chuyện trên blog 1 anh chàng người nước ngoài trước khi viết entry này (thật sự trước đó tôi chẳng hề có ý định viết entry),nếu dựa vào avatar trên blog thì tôi nghĩ anh chàng này chừng 25,26 gì đó,anh ta tên Mullin,tôi cũng không biết người gì nữa,nhưng thứ tiếng viết không phải tiếng Anh chuẩn,có lẽ 1 nước nào đó dùng tiếng Anh là ngôn ngữ thứ 2 (như Singapore hay Hongkong chẳng hạn).Tôi cũng không đọc được hết entry,có 1 số từ tôi không biết,nhưng vẫn hiểu nội dung và tôi sẽ cố tóm tắt lại 1 cách ngắn gọn .Entry nói về chính anh ta và 1 người bạn tên Jason,cả 2 là bạn rất thân từ lúc nhỏ và khi lớn lên thì cả 2 cùng nhiễm HIV,anh bạn Jason thì công khai chuyện anh ta bị bệnh còn Mullin thì chỉ vừa công khai cách đây chưa lâu.Mullin thú nhận trước đó anh ta không dám nói ra mình nhiễm HIV vì nhìn thấy sự kỳ thị của mọi người dành cho Jason,và việc anh ta công khai mình bị nhiễm HIV gần đây bắt nguồn từ việc cách đây 2 tháng Jason cho Mullin biết bác sĩ bảo Jason đã bước vào thời kỳ cuối, 1 tháng sau Jason gần như sống đời sống thực vật và mất không lâu sau đó.Sau này Mullin đã đọc quyển nhật ký của Jason,và Mullin vô cùng bàng hoàng khi biết được bệnh của Jason do chính Mullin gây nên.Trước đây Jason nói rằng bệnh của mình là do cô bạn gái cũ lây nhiễm qua 1 lần quan hệ không an toàn,nhưng chính những dòng trong nhật ký cho biết Jason nhiễm bệnh do đã từng hút máu giúp Mullin trong 1 lần bị rắn cắn.Sự việc xảy ra vì Mullin đã giấu thông tin mình bệnh khiến Jason cũng không hay biết gì,và Jason đã chỉ biết mình nhiễm bệnh sau đó vài năm,khi Mullin tâm sự với Jason bệnh tình của mình.Khi đọc những dòng nhật ký cuối cùng của Jason,Mullin đã khóc rất nhiều ,anh hối hận,anh công khai chuyện mình bệnh,hiện tại anh ta gia nhập tổ chức nhân đạo chống kỳ thị người nhiễm HIV (tên tổ chức dịch ra nghe kì lắm,tôi cũng chẳng biết dịch sao).Những dòng cuối cùng của entry ,Mullin viết giờ đây anh ta cũng không biết thời gian anh ta sống được bao lâu,có lẽ sẽ không còn nhiều,nhưng với tất cả thời gian còn lại,anh ta cố gắng sống có ích với những hoạt động hết mình trong cộng đồng HIV,không phải vì bản thân anh ta,cũng không phải vì sự biết ơn của mọi người chung quanh,mà tất cả là vì Jason,vì tình bạn,vì “1 thế giới không kỳ thị” (nguyên văn là “life without discrimination”)…
Tôi thích lướt web buổi sáng ,thường là để đọc báo,thỉnh thoảng là lướt blog ,sáng nay tôi uống 1 tách café không đường khi đọc entry của anh chàng này và tôi không hề cảm thấy đắng ,hì,không biết vì café hay vì entry của Mullin nữa,cũng chẳng biết tại sao lại tự nhiên cười.Gần đây khùng lắm.
Tình Bạn, Đó Có Phải Điểm Chung ?
Bạn thấy sao ? chuyện của Tần Thủy Hoàng và chuyện của Mullin có giống nhau không ? cũng là 1 tình bạn rất đẹp , cũng là 1 người đã gây ra cái chết cho người kia,và cũng kết thúc bằng nước mắt. Không ai cố ý,Tần Thủy Hoàng vì cơ nghiệp thiên thu,vì thời thế,Mullin vì sự vô tình,vì sồ phận. Cá nhân tôi thì thấy tình bạn là điểm chung nhưng không phải là điểm chung lớn nhất,điểm chung lớn nhất là những giọt nước mắt,không biết bạn nhận ra không nhưng trong cả 2 câu chuyện thì tình bạn chỉ được khẳng định khi những giọt nước mắt đã rơi.Vậy đấy,thật vô lý,nếu chỉ cái chết mới có thể đưa ra ánh sáng tình bạn thật sự thì việc đó thật khôi hài . Bạn cứ suy nghĩ đi , và đồi xử tốt với những người bạn của mình nhé, thật ra 2 câu chuyện trên còn nhiều điều đáng nghĩ lắm đấy, nhưng thôi,nói làm gì,bạn tự suy nghĩ đi, việc gì tôi phải giải thích cho bạn,thưởng thức café ngon hơn ^^.Nice day.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét